Friday, November 23, 2018

"Rip Van Winkle" (6) --- Washington Irving (1783-1859)

Chàng nhìn quanh tìm súng, nhưng thay vì thấy khẩu súng trường được chàng vô dầu và giữ sạch sẽ, chàng lại thấy một cây súng xưa nằm cạnh bên chàng, loại súng phát hỏa bằng cách đốt miếng bùi nhùi, nòng súng đã rỉ sét, cò thì long rớt ra ngoài, và túi đạn dược cũng bị sâu bọ gặm ăn nát cả rồi.  Chàng đâm ra nghi rằng những người nghiên trang có tiệc chơi trong núi chơi khăm mình, dụ chàng uống rượu của họ, và cướp mất khẩu súng của chàng.  Con chó Wolf cũng biến đâu mất, nhưng nó cũng có thể đi đâu đó để đuổi theo một con sóc hay một con chim trĩ.  Chàng huýt gió và gọi tên con chó, nhưng chẳng được gì; chỉ có tiếng dội lại mà chẳng thấy bóng một con chó nào.  Chàng nhất định quay trở lại chỗ có những người nhảy múa đêm cuối cùng để xem có thể gặp ai trong bọn họ mà đòi lại con chó cùng khẩu súng chăng.  Khi nhổm đứng lên, chàng thấy các khớp xương sơ cứng lại, thiếu mất  khả năng hoạt động thường có của chàng.  “Ngủ trên núi không hợp với mình,” Rip thầm nghĩ, “Nếu đùa kiểu này mà khiến mình bị ngã bệnh phong thấp thì mình sẽ may mắn được mụ vợ tha tội cho.”  Rip đi xuống thung lũng một cách khó khăn.  Chàng tìm thấy hẽm núi nơi chàng cùng ông già đồng hành trèo lên đêm hôm trước; nhưng chàng kinh ngạc thấy có một dòng nước từ trong núi đang chảy sủi bọt tung tóe nơi hẽm núi ấy, nước chảy xiết qua các tảng đá, tiếng nước khi mạnh khi yếu rền vang cả hẻm núi.  Tuy vậy Rip cũng tìm cách bám theo sườn núi mà leo trèo qua được vùng núi đá có nước chảy ấy, và phải vất vả lắm chàng mới vượt qua được khu rừng đầy cây phong, cây sassafras, và witch hazel.  Thỉnh thỏang chàng bị vấp phải hay bi vướng vào các loại dây leo hoang bám chằng chịt trên các thân cây, đan kết như một mạng lưới theo lối chàng đi.

Cuối cùng chàng cũng đến được chỗ hẻm núi mở rộng với những vách núi thẳng đứng, nơi có nhà hát lộ thiên; nhưng lại chẳng thấy vết tích gì của chỗ ấy cả.  Chỉ có đá chồng lên thành một bức tường cao không thể vượt qua nổi.  Thế là chàng Rip đáng thương đành phải dừng lại đó.  Chàng gọi tên và huýt gió để kêu con chó, nhưng chỉ được đáp lại với tiếng kêu của bầy quạ nhởn nhơ bay liệng qua lại nơi một cây khô nhô ra từ vách núi đầy nắng chiếu sáng rực.  Bọn quạ, biết chúng được an toàn trên cao, có vẻ coi thường và chế nhạo trước vẻ bối rối ngỡ ngàng của gã đàn ông đáng thương kia.  Bây giờ biết làm sao đây?  Buổi sáng qua dần, Rip thấy đói vì chàng chưa ăn điểm tâm.  Chàng thấy buồn vì không thể tìm ra con chó và khẩu súng; chàng sợ phải gặp lại bà vợ, nhưng chàng không thể ở trong núi mà chịu đói thế này được.  Rip lắc đầu, vác khẩu súng rỉ rét trên tay mà trong lòng đầy những âu lo, chàng đành quay gót về nhà.

Khi về đến gần làng, chàng gặp một số người, nhưng chàng chẳng biết người nào trong số họ cả, điều này khiến chàng hơi ngạc nhiên, vì trước đây chàng luôn nghĩ mình đều biết hết mọi người ở vùng chung quanh làng.  Cách họ ăn mặc cũng khác với cách mà chàng từng quen thuộc trước đây.  Mọi người đều chăm chăm nhìn chàng đầy vẻ kinh ngạc không kém, và mỗi khi họ đưa mắt nhìn chàng, họ đều phải vuốt cằm một cái.  Điệu bộ vuốt cằm lập đi lập lại thường xuyên ấy làm cho Rip tự dưng cũng phải làm theo y như vậy, cho đến khi chàng kinh ngạc thấy râu chàng đã dài đến cả foot*!

Bấy giờ chàng đã về đến gần cổng làng rồi.  Một nhóm trẻ con lạ hoắc chạy theo bén gót chàng, reo hò chỉ chỏ vào bộ râu bạc của chàng.  Những con chó cũng thế,  chẳng con nào trông quen cả, sủa vang khi chàng đi qua.  Ngay ngôi làng cũng đã thay đổi hẳn:  rộng lớn và đông đúc hơn.  Có thêm những dãy nhà trước đây chàng không hề thấy, còn những nơi trước đây chàng hay lui tới thì không còn nữa.  Tên chủ nhà nơi cửa rất lạ, và từ nơi cửa sổ những gương mặt ngó nhìn chàng cũng rất lạ; mọi thứ đều lạ cả.  Lòng chàng cảm thấy ngờ vực và lo sợ.  Chàng bắt đầu hoài nghi không biết chàng và thế giới quanh chàng có bị bỏ bùa chăng.  Chắc chắn đây là làng xóm nơi chàng sinh trưởng, ngôi làng mà chàng ra đi ngày hôm trước.  Rặng Kaatskill vẫn sừng sững đứng đó, dòng sông Hudson bạc vẫn lững lờ trôi ở xa xa; chỗ đồi cao, nơi lũng sâu vẫn còn như xưa, khiến Rip thấy bỡ ngỡ bàng hoàng –“Bình đựng rượu tối qua đã làm đầu óc khốn nạn của mình rối loạn thảm thương rồi!”
         


 

Monday, November 19, 2018

English Literature - Online Resource



A Web Companion to the Norton Anthology of English Literature (8th Edition,  W.W. Norton and Company, 2010-2018.).
27 topics for study and discussion