NTTVblog
Your vision will become clear only when you look into your heart.... Who looks outside, dreams. Who looks inside, awakens. Carl Jung
Wednesday, August 19, 2026
Calcium
https://www.youtube.com/watch?v=JH_l4Sx0EU0
Trong video này, BS. Nguyễn Minh Tâm giải thích vì sao nhiều người uống canxi, uống sữa, thậm chí dùng thêm thực phẩm bổ sung trong nhiều năm nhưng vẫn loãng xương, vẫn dễ gãy xương. Cô bác sẽ hiểu rõ mối liên hệ giữa canxi, vitamin D, vitamin K2, magie, phốt pho và vận động. Video cũng chỉ ra 5 thực phẩm tự nhiên quen thuộc trong bếp Việt có thể hỗ trợ xương chắc khỏe hơn: mè đen, rong biển phổ tai, đậu nành, rau xanh đậm và cá nhỏ kho nhừ ăn cả xương. Đồng thời, bác sĩ nhấn mạnh những thứ âm thầm làm mất canxi như đường, nước ngọt có ga, cà phê quá nhiều, thuốc dùng dài hạn và lối sống ít vận động.
Tài Liệu Lịch Sừ về Áo Dài
https://nhipsonghanoi.hanoimoi.vn/ao-dai-lemur-cau-chuyen-cai-cach-y-phuc-phu-nu-viet-nam-627350.html
Áo dài Lemur - câu chuyện cải cách y phục phụ nữ Việt Nam
Thu Hằng - Ảnh Tư liệu| 30/11/2019 09:53
(NSHN) – Vào thập kỷ 30 của thế kỷ trước, phong trào mặc áo tân thời Lemur do họa sĩ Nguyễn Cát Tường khởi xướng từ Hà Nội đã góp phần thay đổi quan niệm mỹ thuật đối với y phục phụ nữ, đặc biệt là chiếc áo dài Việt Nam ngày nay.
Tà áo dài tượng trưng cho vẻ đẹp dịu dàng của người phụ nữ Việt Nam. Hiếm có trang phục nào vừa kín đáo, chuẩn mực, lại vừa tôn lên dáng vẻ thướt tha, mềm mại, duyên dáng của người phụ nữ Việt Nam như chiếc áo dài truyền thống. Theo nhà nghiên cứu văn hóa Trịnh Bách, cho đến đầu thế kỷ XX, phần đông phụ nữ thành thị đều may áo dài theo thể năm thân, hay năm tà. Áo lùng thùng, quần đũng thấp, chỉ có màu nâu hoặc đen. Trong Nam thì có những lối mặc khác, áo nhiều màu hơn, nhưng thường thì màu vẫn không được tươi lắm.
Khi kỹ thuật dệt vải được cải tiến và khổ vải được tăng chiều rộng từ 40cm lên ít nhất gấp đôi, nhiều nhà thiết kế áo dài lúc ấy, hầu như là họa sĩ, đã giản lược đi phần nối giữa sống áo để chỉ còn có ba thân. Áo dài ba thân ra đời từ đó.
Trên báo Phong Hóa, số Xuân (11-2-1934), chủ bút Nhất Linh cho mở một mục mới có tên “Vẻ đẹp riêng tặng các bà các cô” do Nguyễn Cát Tường – một họa sĩ tốt nghiệp Trường Cao đẳng Mỹ thuật Đông Dương (khóa 1928-1933) phụ trách. Ông đã có nhiều bài viết hướng dẫn việc làm đẹp của chị em như cách đánh phấn, tô son, cách sơn móng tay, cách tập thể thao để giữ vóc dáng đẹp..., nhưng quan trọng là ông xướng lên cuộc cải cách y phục phụ nữ và đã có một cuộc cải cách táo bạo cho áo dài Việt Nam.
https://hnm.1cdn.vn/2019/11/30/nhipsonghanoi.hanoimoi.com.vn-uploads-images-thuhang-2019-11-28-_1a.jpg
Trước tiên, ông phân tích và trình bày những ưu, khuyết điểm của y phục phụ nữ đương thời, sau đó, ông đưa ra những đề nghị đổi mới cho thích hợp với thời tiết, thoải mái khi cử động, rộng rãi cho máu huyết lưu thông và tôn cao vẻ đẹp sang trọng, yêu kiều của người phụ nữ. Những mẫu y phục do ông thiết kế được đặt tên theo bút danh tiếng Pháp của ông: "Áo Lemur".
https://hnm.1cdn.vn/2019/11/30/nhipsonghanoi.hanoimoi.com.vn-uploads-images-thuhang-2019-11-28-_2a.jpg
Trên tuần báo “Phong hóa” số 86, ra ngày 23-2-1934, với tựa đề “Y phục của phụ nữ”, họa sĩ Cát Tường đã đưa ra quan niệm của ông về cải cách áo dài:
“Bộ áo các bạn gái rồi đây phải như thế nào? Trước hết, nó phải hợp với khí hậu xứ ta, với thời tiết các mùa, với công việc, với khuôn khổ, với mực thước của thân hình mỗi bạn, sau nữa, nó phải gọn gàng, giản dị, mạnh mẽ và có vẻ mỹ thuật và lịch sự. Nhưng dù thế nào, nó cũng phải có cái tính cách riêng của nước nhà mới được. Các bạn là phụ nữ Việt Nam, vậy áo của các bạn phải có một vẻ riêng để người khác khỏi nhầm các bạn với phụ nữ nước ngoài… Các bạn thử để ý nhận xem cái áo hiện thời của các bạn có điều gì bất tiện và thừa không?...
Trời sinh ra người, vốn sẵn dành cho các hình dáng riêng, chỗ nở chỗ thắt hợp với đủ phương diện mỹ thuật chứ chẳng phải là trơn tuột như cái hộp kẹo sìu hay ống bột Nestle. Bởi vậy áo mặc phải ăn với người, phải có đường lối văn minh thì vẻ đẹp ấy mới có thể để lộ ra ngoài được. Sau nữa kiểu mẫu phải tùy theo từng người mà thêm bớt. Ví dụ như áo người gầy phải nhiều nếp chếp (xếp ly) thêm mà áo người mập mạp phải cho lẵn thì trông mới mất vẻ khẳng khiu hay sồ sề. Muốn các bạn hiểu được những sự sửa sang hay thêm bớt đó thì từ kỳ sau, tôi sẽ lần lượt phô bầy những kiểu mẫu tôi đã nghĩ được…”.
https://hnm.1cdn.vn/2019/11/30/nhipsonghanoi.hanoimoi.com.vn-uploads-images-thuhang-2019-11-28-_nguoi-dtien-mac-lemuya.jpg
Chính thức xuất hiện trên Phong hóa số ra ngày 23-3-1934, áo dài Lemur được thiết kế dựa trên dáng áo dài ba thân đã ra đời trước đó. Áo dài Lemur có cổ tròn hay cổ lá sen, nhún bèo, hay khoét rộng để hở cổ, viền đăng ten. Vai áo may bồng hoặc không có tay, lưng để hở đến eo. Chiếc quần lĩnh dải rút được thay bằng quần loa cài khuy bên hông hoặc có dải buộc; ống quần bó sát từ hông đến đầu gối rồi từ đó xuống tới gấu thì xòe ra như hình cái loa.
Về màu sắc, ông chủ trương từ bỏ màu thâm nâu truyền thống. Áo Lemur thường mang những gam màu dịu nhẹ, thanh nhã và tươi sáng theo thẩm mỹ tinh tế của người châu Âu.
https://hnm.1cdn.vn/2019/11/30/nhipsonghanoi.hanoimoi.com.vn-uploads-images-thuhang-2019-11-28-_mac-ban-ngay.jpg
Trong mỗi kiểu áo, ông đều ghi chú cẩn thận về loại vải, thời tiết, thích hợp với màu da hay dáng người nào. Qua từng kỳ báo, ông chỉ dẫn cho các chị em về cách ăn mặc hợp mốt, thuận lợi cho sinh hoạt hằng ngày. Để cổ vũ, ông phát động phong trào phụ nữ “Khỏe và đẹp”, khuyến khích chị em trong nước tập thể dục và chỉ dẫn cách trang điểm. Ông cũng tổ chức các chuyến trình diễn thời trang xuyên Việt, khắp từ Bắc vào Nam.
https://hnm.1cdn.vn/2019/11/30/nhipsonghanoi.hanoimoi.com.vn-uploads-images-thuhang-2019-11-28-_thieunuhn-voi-ao-lemur.jpg
Năm 1937, để việc đổi mới y phục có kết quả tốt đẹp, những người phụ nữ muốn mặc áo dài tân thời được hài lòng, thấy mình đẹp hơn, duyên dáng hơn, mỹ miều hơn, họa sĩ Cát Tường khai trương Hiệu may LEMUR.
https://hnm.1cdn.vn/2019/11/30/nhipsonghanoi.hanoimoi.com.vn-uploads-images-thuhang-2019-11-28-_3_149664.jpg
Cải cách trang phục áo dài của Lemur đã thực sự mở ra một chương mới cho áo dài hiện đại, khiến nó trở nên quyến rũ, sang trọng hơn rất nhiều.Thành công lớn nhất của Lemur Nguyễn Cát Tường là đã góp phần thay đổi quan niệm mỹ thuật nói chung đối với y phục nữ giới. Sau này, nhiều họa sĩ tiếp tục cải tiến áo dài, dung hòa với kiểu áo cổ truyền dân tộc để tôn vinh nét đẹp duyên dáng của phụ nữ. Áo dài dần tìm được hình hài chuẩn mực của nó như ngày nay.
Áo Dài "Lemur"
Họa sĩ Cát Tường, cha đẻ áo dài Lemur
Áo dài là y phục cổ truyền của người Việt Nam, đàn ông cũng như đàn bà. Bài này cho các ông ra rìa, chỉ nói tới áo dài của các bà. Kể ra các ông cũng chẳng ghen tỵ chi được vì nói tới áo dài là người ta thường nghĩ tới sự mượt mà, uyển chuyển dịu dàng của phụ nữ. Các ông cũng chẳng mặn mòi chi với áo dài vì khi nước ta trở thành thuộc địa của Pháp, đa số các ông sống ở thành thị đã phụ áo dài để mặc đồ tây.
Trước thập niên 1930, y phục của phụ nữ Việt Nam có màu u tối, nâu hay đen. Áo lùng thùng ba bốn tà, quần thì rộng, phần lớn chân đi đất, chỉ có số ít đi hài mũi vểnh lên cong tít. Đầu thập niên 1930 chiếc áo dài thuần túy bắt đầu thay đổi, giới phụ nữ dùng vải nhiều màu sắc hơn. Tới năm 1934, họa sĩ Nguyễn Cát Tường mới tung ra một loạt các mẫu áo dài tân thời dưới cái tên Lemur, cái tên được Pháp hóa từ tên Cát Tường. Áo dài Lemur là sản phẩm của họa sĩ Cát Tường, đúng phóc. Nhưng có một bàn tay phụ nữ góp phần không nhỏ vào việc canh tân áo dài này. Đó là bà Nguyễn Thị Nội, phu nhân của ông. Cuộc tình của hai ông bà cũng là một biến cố lạ lùng trong thời đại của họ.
Họa sĩ Nguyễn Cát Tường và bà Nguyễn Thị Nội
thời điểm khai trương Hiệu may Lemur tại 16 Lê Lợi, Hà Nội.
Trong một lần ra ga Hàng Cỏ đón ông chủ xưởng dệt ren ở Bắc Ninh lên, ông họa sĩ Cát Tường ngó ngang ngó dọc tìm ông khách nhưng mắt ông lại chôn chặt vào bóng một cô gái đi ngang. Cô gái không trang điểm, đầu chít khăn sô đại tang nhưng vẫn toát ra một vẻ đẹp hiếm có khiến anh họa sĩ trẻ ngẩn ngơ. Xã hội thời đó còn quan niệm nam nữ thụ thụ bất thân nên anh chàng chịu chết, không dám tỏ lời ong bướm. Anh ranh mãnh đi lối tắt: viết vài chữ nhờ ông phu xe trao cho cô gái. Thư đi tin lại vài lần, tốn ít tiền bạc hối lộ cho ông phu xe, anh được ông cho biết nàng hẹn gặp anh tại ga Hàng Cỏ vào cuối tuần. Chuyến tàu Bắc Ninh – Hà Nội cuối tuần đó có một chàng trai ăn mặc bảnh chọe đứng đón. Cô gái xuống tàu với hai va ly to đùng. Anh nhào tới, cúi chào điệu nghệ kiểu một công tử Hà thành chính hiệu. Cô gái ngơ ngác không nói chi. Dù sức của chàng họa sĩ chẳng bao lăm, chàng cũng trân mình xách hai chiếc va ly đi theo cô gái. Cô gái đi trước, chàng hai tay nhấc va ly theo sau. Ra khỏi cửa ga, nàng đi thẳng vào đồn cảnh sát. Chàng ngỡ ngàng nhưng cũng theo vào. Cô gái tới gặp một ông cảnh sát và trình: “Ông này lấy cắp hai cái va ly của tôi!”. Chàng họa sĩ ngã ngửa người không biết nói sao. Cuối cùng chàng móc túi đưa mấy lá thư của ông phu xe trao cho trước đây ra để xác định hai người có biết nhau. Cô gái nhìn mấy lá thư cãi lại: “Không phải chữ của tôi!”. Cô mượn giấy bút của cảnh sát để viết ít chữ so sánh. Chữ của cô hoa mỹ gấp trăm lần chữ trong mấy bức thư. Cảnh sát cho cô nhận hai cái va ly và ra về. Chàng trai Cát Tường bị giữ lại để tường trình sự việc. Cuối cùng anh phải nhờ nhà văn Nhất Linh, thời đó rất nổi tiếng, đến bảo lãnh về. Chàng mới vỡ lẽ là đã bị ông phu xe lừa, tự viết giả thư của người đẹp để kiếm chút tiền thưởng.
Cô gái tên Nội về lại Bắc Ninh kể sự việc cho mẹ nghe. Bà chủ tiệm ren tức giận kẻ đã bôi nhọ thanh danh con gái rượu của bà vì “viết thư cho trai” nên đâm đơn kiện. Mặc dù bị ông phu xe lừa nhưng trước tòa, họa sĩ Cát Tường vẫn bị phần lỗi. Tòa xử anh phải bồi thường một đồng danh dự cho cô Nội.
Chuyện tưởng đã kết thúc nhưng chưa. Ngẫm ra câu “hữu duyên thiên lý năng tương ngộ” đúng ra phết. Ít lâu sau, chàng họa sĩ được mời xuống Bắc Ninh trong một thương vụ quan trọng. Chàng tới gặp đối tác. Bất ngờ người ra rót nước mời khách lại là cô Nội. Họ nhận ra nhau nhưng làm lơ. Bà mẹ chính là đối tác với họa sĩ Cát Tường trong thương vụ này. Bà rất mến trọng tài năng của chàng trai trẻ và vừa lòng với cách ăn nói lễ độ và khiêm nhường của chàng. Cảm tình khiến bà muốn kén chàng làm rể. Cuối năm 1936, sau khi mãn tang chồng, bà tổ chức đám cưới hết sức đình đám tại Bắc Ninh cho con gái. Trong ngày vu quy, cô dâu mặc chiếc áo dài do chú rể sáng tạo riêng cho nàng. Vốn con nhà buôn bán, cô Nguyễn Thị Nội đã là một cánh tay đắc lực giúp chồng phát triển áo dài Lemur tại Hà Nội. Tiệm may Lemur ở số 16 phố Lê Lợi tấp nập khách hàng tới may áo dài Lemur.
Người phụ nữ thứ hai góp công phổ biến áo dài Lemur là cô Nguyễn Thị Hậu, sanh năm 1919, khi đó mới 16 tuổi. Thoạt đầu phụ nữ ngại mặc áo Lemur vì mới quá và hơi hở hang với tính e dè của phụ nữ. Thêm vào là dư luận công chúng không có thiện cảm với chiếc áo dài mới này. Ngay nhà văn Vũ Trọng Phụng cũng đưa ra ý kiến đây là thói học đòi lệch lạc với thuần phong mỹ tục, không thể hiện được “tính cách Việt Nam”. Cô Hậu là một người mẫu chuyên chụp hình đăng báo đã bất chấp dư luận, mặc quảng bá chiếc áo dài Lemur. Cô gái với tuổi trăng tròn lẻ này khi đó đang theo học ngành luật, tốt nghiệp và trở thành Luật sư. Năm 1966, bà luật sư 47 tuổi được bổ nhiệm làm Thị Trưởng thành phố Đà Lạt. Người tiền nhiệm của bà là Đại Tá Trần văn Phấn, Tỉnh Trưởng tỉnh Tuyên Đức kiêm Thị Trưởng Đà Lạt. Bà là nữ thị trưởng duy nhất của Việt Nam và đã biến đổi bộ mặt của thành phố Đà Lạt thành một thành phố hoa diễm lệ. Bà cho mua hạt giống các loại hoa về trồng rải rác khắp hai bên đồi thông của dinh tỉnh trưởng và tại các thắng cảnh của thành phố. Trong suốt cuộc đời từ khi làm người mẫu tới lúc làm Thị Trưởng Đà Lạt, bà luôn mặc áo dài.
Từ người mẫu Nguyễn Thị Hậu tới Thị Trưởng Nguyễn Thị Hậu.
Trở lại với áo dài Lemur, một cải cách táo bạo của họa sĩ Nguyễn Cát Tường, ông đã phát biểu như sau trên tuần báo Phong Hóa, số 86, ra ngày 23/2/1934: “Áo dài cho các bạn gái phải như thế nào? Trước hết, nó phải hợp với khí hậu xứ ta, phù hợp với thời tiết các mùa, phù hợp với công việc, phù hợp với khuôn khổ, phù hợp với mực thước của từng thân hình, và phải gọn gàng, giản dị, mạnh mẽ, đồng thời phải có vẻ mỹ thuật và lịch sự. Tuy nhiên, điều quan trọng là nó phải mang cái tính cách riêng biệt của nước nhà. Các bạn là phụ nữ Việt Nam, vậy nên áo dài của các bạn cần phải có một vẻ đẹp riêng biệt để không bị nhầm lẫn với phụ nữ nước ngoài… Hãy cùng để ý xem áo hiện thời của các bạn có điều gì không tiện lợi và thừa thãi không? Mỗi thân thể con người đều có hình dáng riêng, vùng nở và chỗ thắt hợp với nhiều khía cạnh về mỹ thuật, không thể coi như trơn tuột như cái hộp kẹo sìu hay ống bột Nestle. Vì thế, áo dài phải điều chỉnh để phù hợp với người mặc, phải có đường lối văn minh, để vẻ đẹp ấy mới có thể hiện ra bên ngoài. Ngoài ra, kiểu mẫu áo dài cũng cần phải tùy theo từng người mà điều chỉnh thêm bớt. Ví dụ như áo cho người gầy cần nhiều nếp gấp (xếp ly) để thêm phần sự phong phú, trong khi áo cho người mập cần để lẵng để trông tôn dáng khiêm nhường hơn. Để các bạn hiểu rõ hơn về những điều chỉnh và thêm bớt đó, tôi sẽ tiếp tục giới thiệu những mẫu kiểu áo mà tôi đã nghĩ ra…”.
Trong từ điển Oxford có từ “áo dài” được ghi là “loại trang phục của phụ nữ Việt Nam với thiết kế hai tà áo trước và sau dài chấm mắt cá chân, che bên ngoài chiếc quần dài”. Mô tả này đích thị là áo dài Lemur. Trên báo Ngày Nay số 1, đầu xuân 1935, nhà văn Thạch Lam, dưới bút danh Việt Sinh, đã giải thích tại sao cần cải cách y phục phụ nữ: “Vật chất chất thường bao giờ cũng đi trước tinh thần và tư tưởng của phụ nữ. Sự cải cách này giúp và cần yếu cho sự cải cách kia”. Họa sĩ Cát Tường cũng viết trên báo Phong Hóa số 86: “Các nhà đạo đức thường nói quần áo chỉ là những vật dùng để che mưa nắng, nóng lạnh, ta chẳng nên để ý đến cái sang cái đẹp của nó làm gì (…). Theo ý tôi, quần áo tuy dùng để che thân thể song nó có thể là tấm gương phản chiếu ra ngoài cái trình độ trí thức của một nước. Muốn biết nước nào có tiến bộ, có mỹ thuật hay không, cứ xem y phục của người nước họ cũng đủ hiểu”.
Các kiểu áo dài Việt Nam
Cha đẻ của áo dài Lemur còn có nhiều cải cách các phụ kiện đi đôi với áo dài nhằm tôn vinh vẻ đẹp của áo dài tân thời. Ông nói: “Nói ra sợ không ai tin, điều quan trọng nhất của y phục phụ nữ là chiếc quần. […] Từ cạp đến đầu gối nên thu hẹp bớt để vừa khít với thân hình, như thế những vẻ đẹp thiên nhiên của từng người mới lộ ra được. Còn từ đầu gối trở xuống đến chân, hai ống quần lại phải may rộng dần ra để khi đi đứng cái dáng điệu của các bạn được tăng thêm vẻ nhẹ nhàng”. Đôi hài của phụ nữ xưa cũng đã được ông thay thế bằng guốc cao gót. Rồi áo yếm, đồ lót cho hợp với áo dài. Ngoài áo dài ông còn vẽ kiểu cho áo mặc mùa hè, áo cánh, áo khoác đi biển, áo tắm.
Áo dài Lemur đã xóa sổ chiếc áo dài tứ thân lụng thụng xưa rích xưa rang. Ngay tại Huế, vùng đất thần kinh nệ cổ, áo Lemur cũng được phổ biến đến đặt thành vè:
Ve vẻ vè ve
Nghe vè mốt áo
Bận áo lơ-muya
Đi giày cao gót
Xách bót-tơ-phơi
Che dù cánh dơi
Đi chơi cụ Ngáo
Ăn cháo không tiền
Cởi liền lơ-muya.
Tài sáng tạo của họa sĩ Nguyễn Cát Tường còn phong phú hơn nhiều. Trong bài “Bố tôi, họa sĩ Lemur Nguyễn Cát Tường” được phổ biến vào năm 2006, ông Nguyễn Tất Đạt, con trai của họa sĩ Lemur, đã tiết lộ: “Tôi đã được xem nhiều kiểu áo mà bố tôi vẽ vào cuối thập niên 30 nhưng cho tới ngày nay vẫn chưa có ai dám mặc vì nó “tân tiến quá”: hở cổ, hở vai, hở ngực. Những kiểu áo đó nằm trong tập tài liệu quý giá mà mẹ tôi đã nâng niu và cất giữ từ mấy chục năm nay. Những lúc nhớ chồng, bà thường mở ra để nhìn lại những hình ảnh cũ, những kỷ niệm xưa nay đã nhạt nhòa trong nước mắt. Không may, tất cả những tài liệu này, tài liệu duy nhất mà mẹ tôi đã cẩn thận cất giữ từ khi bố tôi ra đi đã bị thất lạc trong biến cố 1975”.
Nói về tính cách táo bạo trong các mẫu áo dài mà ông Nguyễn Tất Đạt để cập tới, chính họa sĩ Cát Tường đã có lần biện bạch: “Sở dĩ tôi cho hơi chật ở chỗ bụng là vì tôi muốn phân biệt rõ ràng phần ngực với phần bụng. Trái hẳn với ý tưởng của một vài nhà đạo đức Việt Nam, người Tây Âu đều cho bộ ngực cần nhất cho nhan sắc phụ nữ. Một người con gái đẹp mà “không có ngực”, nghĩa là ngực lép kẹp như chiếc đồng hồ Omega thì không thể nào gọi là một người đẹp hoàn toàn được. Có người khi trông thấy một thiếu phụ có bộ ngực nở nang thường ra chiều mai mỉa, vì họ cho thế là chướng, là lẳng lơ. Đối với người đó nếu ta đem ý tưởng Âu Tây, tinh thần mỹ thuật ra giảng, chắc họ không khi nào chịu hiểu. Họ có biết đâu rằng chính người mình cũng hay dùng câu: thắt đáy lưng ong để tả một người con gái đẹp. (Một số báo sau tôi sẽ có bài nói về cách luyện bộ ngực cho được nở nang). Từ bụng trở xuống, ta nên thu hẹp lại cho mất vẻ lòa xòe”.
Để thực hiện những tư tưởng phóng khoáng về toàn cảnh xã hội, họa sĩ Cát Tường đã vung tay thành lập nhiều cơ sở thực tiễn. Ngoài tiệm may Lemur chuyên may và giới thiệu những kiểu áo mới nhất, còn có phòng trà Thiên Hương tại 14 phố Hàng Da, tiệm hớt tóc và tắm nước nóng nam, một xưởng làm guốc cao gót, một cửa hàng cho thuê khoảng 30 chiếc xe tay và xích lô, một xưởng chế tạo đồ chơi trẻ em làm bằng gỗ. Ông đã có sáng kiến tạo ra những khối bằng gỗ có thể ráp nối nhau thành đồ chơi, tương tự như đồ chơi Lego ngày nay.
Nhưng ngày nay chúng ta chỉ biết tới Lemur là nhờ chiếc áo dài cải cách. Áo dài đã phủ hết những cải cách khác của ông. Ông Nguyễn Tất Đạt, con trai họa sĩ Cát Tường, đã có một kỷ niệm vui về chiếc áo dài của bố ông. Nhân một lần về thăm lại Hà Nội, ông tới ăn tại nhà hàng Thủy Tạ. “Gọi thức ăn xong nhìn quanh tôi đã thấy thực khách ngồi đã gần đầy. Trên một sân khấu nhỏ, dưới ánh đèn màu tươi sáng, dăm ba thiếu nữ mặc quần áo kiểu xưa đang hát các bài quan họ Bắc Ninh cho thực khách thưởng lãm. Xế bàn chúng tôi bên kia lối đi có một đôi vợ chồng người ngoại quốc đang ngồi ăn. Bà ta có mái tóc óng vàng làm nổi bật khuôn mặt trắng trẻo. Đặc biệt là bà ta mặc một chiếc áo dài Việt Nam, chiếc áo dài màu tím có điểm những hoa cúc nhỏ thật nhã. Tôi ngắm bà ta rồi tôi lại nhìn lên sân khấu. Tôi thấy ngay đây là một cơ hội hiếm có: một người ngoại quốc mặc chiếc áo dài Lemur trước một sân khấu có các thiếu nữ Việt Nam mặc áo tứ thân với chiếc yếm đỏ thắm. Một cảnh tượng rất tương phản và độc đáo. Tôi đánh liều đứng dậy bước qua bàn cặp vợ chồng người ngoại quốc và xin phép ông được chụp hình bà vợ của ông ta với chiếc áo dài Việt Nam. Tôi cũng tự giới thiệu tôi là con của họa sĩ Nguyễn Cát Tường, người đầu tiên đã biến đổi chiếc áo tứ thân ra chiếc áo dài mà bà ta đang mặc. Bà ta nói: “Tôi không tin lời ông nói. Chúng tôi mới từ Sài Gòn ra, tôi mua chiếc áo này ở trong đó, sao ông lại nói chiếc áo này do bố ông vẽ kiểu”. Tôi đành phải cắt nghĩa cho hai vợ chồng người Bỉ mà tôi mới quen. “Trước năm 1934 phụ nữ nước tôi đều mặc những chiếc áo tứ thân như vậy. Sau đó bố tôi mới cải biến ra chiếc áo dài Lemur mà bà đang mặc và nó đã trở thành chiếc áo dài phổ thông mà tất cả phụ nữ Việt Nam bây giờ đều mặc”.
Áo dài Lemur trong tranh sơn mài
Bố ông Nguyễn Tất Đạt đã có một cái chết không bình thường, tới nay vẫn còn là nghi vấn. Cuối năm 1946, ông mang gia đình rời Hà Nội tản cư về làng Tràng Cát, xã Kim An, huyện Thanh Oai, tỉnh Hà Đông. Ngày 17/12/1946, ông trở về nhà lấy thuốc men, quần áo cho các con và người vợ sắp tới ngày sinh. Ông đã bị dân quân bắt tại Hà Nội và đưa đi biệt tích. Gia đình lấy ngày 17 tháng 12 làm ngày giỗ hàng năm.
Sau khi ông bị bắt và biệt tích, bà vợ Nguyễn Thị Nội vất vả nuôi năm con trong thời loạn. Có khi bà phải mang các con sang tận bên Lào để tìm đường sống. Khi Hiệp Định Genève chia đôi đất nước vào năm 1954 được ký kết, bà nấn ná chờ tin tức chồng nhưng chẳng vân mòng chi, bà di cư vào Nam trên chuyến bay cuối cùng rời Hà Nội. Sau 1975, bốn con của bà qua Mỹ nhưng bà ở lại Sài Gòn với cô con gái út. Bà mất vào ngày 21/12/1979, thọ 67 tuổi.
SONG THAO
09/2025
Bà Vũ Thị Hòa Vân & Áo Dài Lemur
https://ci3.googleusercontent.com/meips/ADKq_Nb9smMHetL2VRS1y_1HLboKb4CWS8fkRHkNmIUmat03EMo8ZSzgCnwITL5bYbcND64Ppe2kW9C-dlXWUR9PWPH6fimA6Md7ANoB-r704GWJ0dAVPXD90A=s0-d-e1-ft#https://phamtinanninh.com/wp-content/uploads/2026/08/image-76.png
Trong ảnh là giai nhân Vũ Thị Hòa Vân (1921-2008) tại Hà Nội.
Bà được biết đến là người mẫu đầu tiên mặc chiếc áo dài Lemur nổi tiếng trong thập niên 1930 – 1940 ở Hà Nội do ông Cát Tường (Phố Hàng Da) thiết kế.
Bà là cháu nội của Đông Các Đại học sĩ Vũ Quang Nhạ, là con của tri phủ Hà Đông Vũ Ngọc Thúy và mẹ là Nguyễn Thị Ngọc Tú. Đồng thời, bà cũng là cháu ngoại của Binh bộ Thượng Thư Nguyễn Hữu Toản. Bạn có nhận ra, phong cách và dung nhan của bà là hơn đời thế nào hay không?
“Le Mur” (Rồi Lemur) chính là cách dịch sang tiếng Pháp của Cát Tường, một họa sĩ tên Lemur Nguyễn Cát Tường vào thập niên 1930 đã thực hiện một cải cách quan trọng trên chiếc áo Ngũ thân để biến nó chỉ còn lại 2 vạt trước và sau mà thôi. Vạt trước được họa sĩ nối dài chấm đất để tăng thêm dáng vẻ uyển chuyển trong bước đi đồng thời thân trên được may ôm sát theo những đường cong cơ thể người mặc tạo nên vẻ yêu kiều và gợi cảm rất độc đáo. Để tăng thêm vẻ nữ tính, hàng nút phía trước được dịch chuyển sang một chỗ mở áo dọc theo vai rồi chạy dọc theo một bên sườn, điểm chia hai tà áo trước – sau cũng trễ dưới eo độ 8 cm. Điều khác biệt nhất là eo áo được nhấn nhẹ. Áo này khi mặc lên hơi sát vào bụng, nên trông như ngực nở ra. Đó là nét mỹ thuật Âu Tây đầu tiên được đưa vào y phục phụ nữ Việt mà cũng vì chuyện này từng gây phản ứng mạnh một thời trong dư luận. Tuy nhiên, áo dài Le Mur có nhiều biến cải mà nhiều người thời đó cho là “lai căng” thái quá, như áo may ráp vai, ráp tay phồng, cổ bồng hoặc cổ hở. Thêm nữa áo Le Mur mặc cho đúng mốt phải với quần xa-tanh trắng, đi giày cao, một tay cắp ô và quàng vai thêm chiếc bóp đầm. Lối tân thời này tuy được nhiều người yêu thích nhưng cũng đã bị một số dư luận khi đó tẩy chay và cho là “đĩ thõa” (Như được phản ảnh không hề thiện cảm trong tác phẩm Số Đỏ của Vũ Trọng Phụng).
Trên báo Phong Hóa số 90 ra ngày 23/3/1934, ông Cát Tường mạnh dạn đưa ra mẫu áo dài Lemur đầu tiên. Theo đó, khi phát hiện chiếc áo dài mà người phụ nữ mặc, ở trong lót áo yếm làm thân hình phẳng lì quá, họa sĩ tìm tới chủ hiệu Cự Chung chuyên sản xuất áo khoác, áo bơi ở phố Hàng Bông, đề nghị dệt thêm áo ngực để nâng ngực cho người mặc. Đến năm 1935 thì cho xuất xưởng những chiếc áo đầu tiên. Do được nội hóa, giá cả vừa phải, hợp túi tiền người mua nên từ đó, phụ nữ Việt Nam có đầy đủ “phụ tùng”, hết ngại mặc chiếc áo dài Lemur tân thời duyên dáng mà sắc đẹp lại được nổi bật, sang trọng khiến các bà, các cô hãnh diện bước ra đường, tạo ra một phong trào đổi mới y phục phụ nữ quy mô sâu rộng nhất ở Việt Nam.
Cũng trong năm 1935, họa sĩ Cát Tường đã thực hiện một chuyến đi xuyên Việt để giới thiệu cho phụ nữ toàn quốc chiếc áo dài tân thời Lemur. Tại Huế, ông may mắn gặp bà Công Tằng Tôn Nữ Trinh Diêu, người từng được nhiếp ảnh gia Võ An Ninh chụp nhiều ảnh nghệ thuật, và ông được nhà Nguyễn mời thực hiện riêng một tủ áo dài tân thời Lemur cho Hoàng hậu Nam Phương. Sau này ông còn tiếp tục đi vào Nam vẽ áo dài cho nhiều nghệ sĩ cải lương, trong đó có nghệ sĩ Phùng Há.
Tuesday, August 18, 2026
6 Loại Vitamin Tuyệt Đối Không Nên Tự Ý Bổ Sung
https://www.youtube.com/watch?v=DEvJSu7VPfs
6 Loại Vitamin Tuyệt Đối Không Nên Tự Ý Bổ Sung: Calcium carbonate, D2 ecocalciferol, B12 cyanocobalamin : https://www.webmd.com/drugs/cyanocobalamin; acid folic (vs. Folate) => nguyên nhân của ung thư, giảm hệ miễn dịch, bệnh kéo dài dai dẳng. Đột biến gene MTHFR ( MTHFR stands for methylenetetrahydrofolate reductase, a gene that makes an enzyme used to process folate (vitamin B9). Common variants like C677T and A1298C affect up to 50% of people. Major medical groups do not recommend routine testing for these common types because they rarely cause health problems or change medical treatment); Vitamin A nhân tạo có trong kem dưỡng da, tích tụ nơi gan nhiều độc tố, dị tật cho thai nhi, cản trở hấp thụ vit D và calci,tránh xa chất retin paramitate hay retin acetate, magnesium oxide, không có giá trị và gây iêu chảy.
Ẩm Thực và Sức Khoẻ Cho Người Cao Niên
https://www.youtube.com/watch?v=A6wr6GvhAQw
Muốn Sống Thọ Cứ Ăn 8 Món Này Hết Thiếu Máu Não, Đau Đầu Chóng Mặt, Rối Loạn Tiền Đình: cháo trứng, canh ngải cứu, trà ngải cứu, (soup) hành tây vài lát hành trong salad; đậu nành, canh đậu phụ với nấm, cá béo (cá thu, cá hồi, cá mòi), dâu tằm, hạt óc chó, Vừa phải, đều đặn. Không nên ăn quá nhiều một lần.
NỘI DUNG CHÍNH 00:00 - Giới thiệu nội dung 00:19 - Những dấu hiệu thường được cho là máu lên não không đủ 00:43 - Vì sao một số vấn đề não bộ khó nhận biết sớm? 01:19 - Những biểu hiện nhẹ nhưng không nên chủ quan 02:09 - Sai lầm khi tự ý dùng thực phẩm bổ sung 03:28 - Rủi ro khi lạm dụng sản phẩm không rõ nguồn gốc 04:11 - Không coi thường những tín hiệu bất thường của cơ thể 05:02 - Vai trò của bữa ăn và giấc ngủ 05:30 - Trứng gà trong chế độ ăn uống hằng ngày 19:34 - Năm thói quen hỗ trợ sức khỏe não bộ và mạch máu
https://www.youtube.com/watch?v=fyLVMWok2kM
KHÔNG THỂ TIN ĐƯỢC: Đây là 5 loại trái cây âm thầm đẩy người già vào nguy cơ ĐỘT QUỴ : không tiêu thụ trái cây chín, ngọt, béo về đêm (sau 7g tối)
Sầu riêng (nhiều calori, đường, mỡ, Kali cao), nho (không tiêu thụ vào ban đêm vì hàm lượng đường quá cao); chuối chín, trái vải, mít chín. Gan, tụy và thận suy giảm theo tuổi tác nên càng phải tránh dùng các trái cây này
https://www.youtube.com/watch?v=Y0HOVsmGEko
Hâm Lại 4 Món Ăn Này, Bạn Đang Âm Thầm Nuôi Tế Bào UNG THƯ
https://www.youtube.com/watch?v=dX4LE0Nr_Qo
Loại Gia Vị Này Có Thể Gây Đột Quỵ Chỉ Sau Một Đêm
The real reason many Americans are cutting ties with their parents and siblings
https://theconversation.com/why-do-some-moms-cut-ties-with-their-kids-46453
Why do some moms cut ties with their kids
https://theconversation.com/as-more-americans-go-no-contact-with-their-parents-they-live-out-a-dilemma-at-the-heart-of-shakespeares-king-lear-239916
As more Americans go ‘no contact’ with their parents, they live out a dilemma at the heart of Shakespeare’s ‘King Lear’
https://theconversation.com/the-real-reason-many-americans-are-cutting-ties-with-their-parents-and-siblings-283957?utm_source=firefox-newtab-en-us
The real reason many Americans are cutting ties with their parents and siblings
Published: August 17, 2026 8:37am EDT
The path to estrangement is usually gradual, marked by mounting tensions and unresolved conflicts. Nick Lehr/The Conversation via ChatGPT
Luna, 26, no longer speaks to her father. There was no single betrayal, no dramatic rupture. What ended the relationship was his insistence on obedience and dominance.
“In his head it’s like, ‘I’m the father, you’re the daughters, we do things my way,’” she told me. Luna explained to him that she was “not willing to have a relationship like that,” and her terms for contact were simple: “We could only have a relationship where you understand that I’m a person, and I’m not just gonna do whatever you want me to do whenever you want me to.”
He refused to accept those terms. So after numerous attempts to make it work, she walked away.
Family estrangement has become a fixture of talk shows, advice columns and social media. It’s also the subject of my new book, “Families We Lose.”
Much of the current media coverage on estrangement tends to frame it as an epidemic that is the product of therapy culture.
My research suggests that this framing misses what is actually happening. I conducted 68 in-depth interviews with adults who went no-contact with a parent, sibling, grandparent or other relative. (All participant names, including Luna’s, are pseudonyms used to protect their privacy.) I found that estrangement is less a story of trauma or selfishness, and more a clash between competing expectations: an insistence on loyalty, duty and forgiveness on one hand, and the longing for respect, emotional safety and personal growth on the other.
Falling birth rates raise the stakes
Estrangement is fairly common.
In a 2022 study, my colleagues and I used national survey data that followed parent-child relationships over several decades. In that period, 26% of adult children in the U.S. experienced a period of estrangement from their fathers, and 6% reported a period of estrangement with their mothers. Our findings were consistent with what sociologist Karl Pillemer found in his 2020 national survey, which showed that 27% of Americans were estranged from a relative, or roughly 67 million people.
Headlines often treat numbers like these as evidence of a sudden crisis. But no study has tracked estrangement rates over time, and nothing in the existing data shows that it is skyrocketing.
Yet estrangement can have different consequences today. People have far fewer children than in most of human history, so the loss of one relationship may carry greater weight. Two generations ago, a parent might have had several other children with whom to maintain close ties; today, many parents have only one or two. Smartphones, meanwhile, have created expectations of constant contact and connection within families. Even adult children who have quietly distanced themselves by moving away or limiting contact may still find themselves fielding regular requests for connection through texts, phone calls and social media. This can be stressful, emotionally taxing and make it difficult to establish boundaries.
Those I interviewed often had difficult childhoods, and some had experienced abuse. But they rarely pointed to childhood as the proximate cause of the estrangement, instead citing the poor quality of their relationships with parents and other relatives in adulthood.
‘Kinship culture clash’
For them, the path to estrangement was usually gradual, marked by mounting tensions and unresolved conflicts. It emerged out of the recognition that a parent or sibling would not, or could not, treat them the way they desired. For most, this looked like accountability and growth, intentional connection, mutual respect and safety.
Molly, 36, described a lack of accountability as motivation for her estrangement from her mom, Cindy, a decade ago.
Molly told Cindy: “You’ve done all these horrible things. I just need you to acknowledge it. I feel like I’m owed an apology.”
Molly felt that her desire for accountability was a basic need of any relationship, noting, “I didn’t feel like that was asking too much, but apparently it was. I put the ball back in her court, and she’s just sitting on it.”
To what extent are family ties unconditional? Natalija Grigel/iStock via Getty Images
Most of the people I interviewed recognized that they had different definitions of what family should look like and feel like. In my book, I call this a “kinship culture clash.”
Divorce offers a familiar example of this kind of shift.
For most of American history, marriage was an institution shaped by economics, law, religion and social pressure. You stayed married because that was what one did, and there were few alternatives that didn’t leave one spouse – usually the woman – socially ostracized and financially destitute.
Then, as sociologists Andrew Cherlin, Anthony Giddens and Stephanie Coontz have argued, marriage transformed into a relationship judged by its ability to provide love and support, promote ideals like fairness and lead to personal growth. Once a marriage started being thought of as an arrangement that needed to work for each spouse, divorce became thinkable, then ordinary.
Should family ties always bind?
The family you are born into can carry the same tension.
Ties to parents and siblings are often expected to be permanent and unconditional, reinforced by cultural norms and laws that bind parents and children to one another, even when children become adults. For example, in adulthood, 27 states have filial piety laws that require adult children to bear financial and, in some cases, direct caregiving responsibility for aging parents. This is part of what I term “compulsory kinship.”
Under this framework, you show up at Thanksgiving no matter what was said last year, because your family is your family. You take your dad into your home to care for him when he gets sick, because he’s your father.
This model does help many Americans. It can ensure aging parents have adult children to care for them, while adult children may have a place to call “home,” no questions asked.
In contrast, the estranged people I talked to for my book adhere to what I call “democratized kinship,” and it generally reflects views of contemporary marriage.
Family bonds require mutual respect, reciprocity and support in order to continue. Under this model, genetics take a back seat: Anyone can become family, just like anyone can become a spouse, but no one is automatically family.
Neither family framework is new, and neither belongs to a single generation. Some people have always held family of origin relatives to distinct standards of care. Queer people have been building chosen families for generations.
But what I chart in this book is the conflict between these two ways of thinking.
Estrangement often happens when these two ideas of family collide and cannot be reconciled – when one member insists that biological or origin ties and hierarchies reinforce the family unit, and another insists that behavior does. That is Luna’s story. Her father drew on the logic of age and hierarchy – “Because I’m your father and I said so” – and she demanded to be treated as a person first and a daughter second. A family that works for you
People who leave their families of origin are not rejecting family altogether.
In a recent study drawing on these same interviews, I show that estrangement operates as a catalyst for what I call “redoing family.” Adults who cut off their relatives can still create kinship networks. Marina Khromova/iStock via Getty Images
After cutting off contact with a family member or multiple relatives, people commonly went on to rebuild kinship networks, drawing friends, partners, in-laws and neighbors into roles once reserved for blood relatives, and constructing new family units organized around support and reciprocity.
Luna is not on her own because she no longer talks to her father. Her family today includes her sister, whom she talks to multiple times a day, and a large group of friends.
“I think you can have your chosen family, and whoever in your biological family you connect to,” she told me. “Everybody just gets to choose who they feel they have a real, intimate, deep connection with. And that’s your family.”
She didn’t want less family. She simply wanted a family that works.
Saturday, August 15, 2026
10 Bài Kiểm Tra Giúp Nhận Biết NÃO BỘ Còn TRẺ Hay ĐÃ LÃO HÓA SỚM
Random thoughts from a wheelchair ---AI and Mathematics Education
Random thoughts from a wheelchair
First, I would like to express my appreciation for the London Mathematical Society on this excellent initiative and thank the society for choosing our Institute for its first global meeting. On behalf of VIASM, I would like to extend our warmest welcome to our colleagues from the UK and all of you. In the capacity of scientific director of the VIASM, it incurs to me to say a few words on the scientific theme of this meeting, which is mathematics and AI. I take this opportunity to share some philosophical thoughts on this hot topic. Although I have no technical knowledge about AI, I can say that over the last half year or so, there has not been a single day without me reflecting on this fascinating phenomenon, which can be compared to a gigantic meteorite traveling toward our planet at the speed of light. Please bear with me as I indulge myself in speculation.
When you listen to people like Sam Altman, you get the impression that his company spent billions of dollars to build this thing, which he’s sorry will destroy us all. According to Altman, this is a sort of man-made disaster that we have no choice but to contribute to it. We need to use all the water we have, heat up our atmosphere even more, to build this monster that will take away all our jobs. Doesn’t what Altman says make artificial intelligence look more like human stupidity?
In the previous industrial revolutions, when steam machines and electricity replaced human muscles, large-scale disasters unfolded. Were wars to win new markets to absorb industrial surplus production, or unprecedented depression and unemployment direct consequences of the industrial revolution? It’s difficult to determine, but the advent of steam machines and electricity has likely contributed to large-scale disasters in the first half of the twentieth century. It would be, however, unfair to blame these great inventions, because at the core, they free us from not-so-enjoyable labor. We should blame our incapacity to renovate our socio-economic model to incorporate this whole new production capacity. This finally occurs in a somewhat organic manner, as the production workforce transitions to service work. The second half of the twentieth century was a period of global prosperity. Global prosperity was sustained by precarious world peace, except in some places, such as our own country. The nineteenth-century Industrial Revolution initially made human life worse, but ultimately improved it.
But there were some unintended consequences. The second half of the twentieth century witnessed a brand new public health issue: for the first time in human history, a significant part of the population of some countries became obese. This could have been predicted because when we use our muscles less, we become obese. By extrapolation, we may predict that the public health issue for the second half of the twenty-first century could well be mental obesity.
But it doesn’t need to be that way. If we believe Sam Altman, AI will replace humans in all the work that humans do, and as a result, humans no longer have to work. It will cause serious economic distress on one side and mental obesity on the other side. I believe that our economist will have the wonderful task of devising a viable economic model, in which many desk jobs created after the last industrial revolution will disappear with the advent of AI, but in which new jobs will be created. Muti Yung, who spoke here on Monday, shared a similar viewpoint.
Although it is quite clear that many desk jobs will be replaced by AI, AI obviously cannot respond to all human needs. Beyond our basic survival and biological needs, as humans, we need to flourish intellectually and spiritually. No machine can replace us in our being alive and flourishing in intellect and spirituality. I want to believe that the progress of technology will reduce our mundane burden of staying alive and free our time and energy, allowing us to flourish. Again, I would like to leave the economic question to the economists, but I doubt that the current economic model, built on the constraints of the steam engine and electricity, would remain valid. In other words, we should not agree with Sam Altman, who believes that the goal is to build a super machine capable of crushing human intelligence, because that is the law of the free market. The law of the free market is a fascinating theory, a remarkable product of human intelligence, but it should not supersede our primary goal of staying alive and flourishing.
Like many of you, I spent some time dialoging with different AI models, and I enjoyed their company. They are inhuman in their constant availability, but they are quite human in the sense that they are entertaining and unreliable. I don’t take any of their responses as truth, but the conversation with them helps me to keep thinking about a specific topic, eventually shaping my understanding of that topic. If we want to learn something, the current AI could already be a great learning mate.
Yesterday, Bui Hai Hung gave a general presentation of LLM for dummies. He explains that at its core, LLM is still a statistical parrot, but one that has the whole internet in its memory. It is thus a talkative learning mate, which may impress us with its wit and clarity of expression. We must, however, be doubly cautious, as a statistical parrot is at its core unreliable. My experience is that when I ask a deeper question on a topic I know well, the answer is almost always wrong or misleading. But when I ask a question on a topic that I don’t know well, its response sounds believable. So please remain doubly cautious.
From a mathematician’s point of view, the most obvious defect of LLM is its complete lack of ability to formulate a theory. By theory, I mean a system of definitions and basic logical statements upon those definitions, which allow us to speak of some specific phenomenon in a precise and concise way. As humans, we need concise formulation because we cannot parse too long sentences. That’s why we need theories. Furthermore, the more precise and concise the formulation, the more beautiful it appears to our eyes. On the contrary, the machine can parse long sentences. In fact, as I understand Bui Hai Hung’s talk, for the LLM, there is only one very long sentence that the system builds word by word. In its current architecture, LLM appears to be intrinsically incapable of constructing theory. Instead of building more powerful machines on the same architecture, which would require more water and electricity, the search for models incorporating similar constraints to human minds may be necessary to create an AI model that is a truly intelligent learning mate.
From a teacher’s point of view, the challenge presents differently. The current AI models are already capable of solving most of the problems we normally ask our students. But for us, teachers, this has no positive value because we don’t need the response to our problems, but we want our students to find it. To put it briefly, AI in its current form does more harm than good to mathematics education. As we ask economists to find new modalities for economic transactions in the AI area, we have to ask ourselves to reinvent the way we teach mathematics and assess our students’ progress. It will take more than me speculating idly in this wheelchair to find out how, but I believe that solution exists. Whether it is inquiry-based learning or a return to oral examinations, we need to work things out systematically because the stakes are high. We don’t want to be in the situation again of asking our students to use the so-called “scientific calculator” simply because we haven’t thought out how to integrate real scientific computation into our curriculum.
This is all I have to say. In the advent of AI we need to reassess every aspect of how we live collectively, how we exchange goods, services and ideas. AI is capable to free us from many boring and mundane tasks and let us to concentrate our minds on more essential questions pertaining to our intellectual and spiritual flourishing. Before getting there, without carefully thoughtfully and deeply reorganizing our collective existence, it may lead first to disaster with significant human tolls, before any improvement.
Thank you for your attention.
Source:
from Ngo Bao Chau's Facebook
Translated by Claude (AI) in https://mqtrinh.github.io/other/resources/ngo/
Subscribe to:
Posts (Atom)